Chào mừng quý vị đến với website của ...
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
CHÔN THEO SÁCH CHO THẦY
Chết rồi vẫn ôm lấy sách
Ông đồ Thành nhà ở cạnh bến đò sông Lam thuộc huyện Thanh Chương. Ông mở lớp dạy mươi cậu học trò, sông thanh bạch. Nhà thì vách nứa, lợp gianh. Tài sản quý giá nhất là mấy kệ sách. Ông dùng tất cả mọi chút đầu thừa đuôi thẹo của thờ gian để đọc sách. Những kiến thức ông thu nhặt được chỉ để làm một việc truyền thụ cho học trò.
Vách nứa, cho nên mỗi lần mưa to nước tạt vào nhà. Mái...
Ngâm chân vào nước để chống ngủ gật
Ở huyện Can Lộc có “ông cử Đôn là người hay chữ”. Bà con trong vùng thường nói với nhau như thế. Trong những ngày giỗ chạp hoặc những lúc ngồi sum họp uống nước chè xanh, dân làng bàn chuyện ông cử Đôn:
- Học như cử Đôn mới thật là học.
- Học gầy như cử Đôn mà chưa ăn thua gì.
- Muốn thành ông cử thì phải học như cử Đôn…
Cử Đôn chăm...
Nút chặt lỗ tai để học
Ông giáo Việt, người làng Hậu Luật, huyện Diễn Châu, học thông minh nổi tiếng cả tổng Thái Xá. Nhưng ông rất mê hát phường vải. Cứ tối đến, ông giở sách học qua, rồi theo bạn phường qua làng này, làng kia để hát. Hát thâu đêm suốt sáng.
Cha mẹ bắt ông ở nhà học cho tới khuya, rồi đi ngủ. Nhưng tiếng hát phường vải của các bạn trai bạn gái cứ vang lên đầu làng cưới xóm, ông bồn chồn, ngồi ở nhà...
Các ý kiến mới nhất